Chương 3
Ngày của Chúa: các ngôn sứ và Tông Đồ
1 Anh em thân mến, đây đã là thư thứ hai tôi viết cho anh em; trong cả hai thư, tôi đều nhắc nhở anh em để gợi lên nơi anh em sự hiểu biết chân thành.2 Anh em hãy nhớ lại những điều các thánh ngôn sứ đã nói trước kia, và điều răn của Chúa, Đấng Cứu Độ, mà các Tông Đồ của anh em đã truyền lại.Các thầy dạy giả hiệu
3 Trước tiên, anh em hãy biết điều này: trong những ngày sau hết, sẽ xuất hiện những kẻ nhạo báng chê cười, sống theo những đam mê riêng của họ.4 Họ nói: “Đâu rồi lời Người hứa sẽ quang lâm? Vì từ ngày các bậc cha ông an nghỉ, mọi sự vẫn y nguyên như khi trời đất mới được tạo thành.”5 Thật vậy, họ không muốn biết rằng từ lâu đã có trời và đất, và đất từ nước mà ra và nhờ nước mà đứng vững do lời của Thiên Chúa.6 Cũng vì các nguyên cớ ấy, thế gian thời đó đã tiêu vong trong cơn hồng thủy.7 Còn trời và đất hiện nay, cũng chính lời ấy giữ lại, dành cho lửa trong ngày phán xét, ngày những kẻ vô luân phải diệt vong.
8 Anh em thân mến, một điều duy nhất, xin anh em đừng quên: đối với Chúa, một ngày ví thể ngàn năm, ngàn năm cũng tựa một ngày.9 Chúa không chậm trễ thực hiện lời hứa, như có kẻ cho là Người chậm trễ. Kỳ thực, Người kiên nhẫn đối với anh em, vì Người không muốn cho ai phải diệt vong, nhưng muốn cho mọi người đi tới chỗ ăn năn hối cải.10 Nhưng ngày của Chúa sẽ đến như kẻ trộm. Ngày đó, các tầng trời sẽ ầm ầm sụp đổ, ngũ hành bốc cháy tiêu tan, mặt đất và các công trình trên đó sẽ bị thiêu hủy.
Lời kêu gọi sống thánh thiện. Vinh tụng ca.
11 Muôn vật phải tiêu tan như thế, thì anh em phải là những người tốt dường nào, phải sống đạo đức và thánh thiện biết bao,12 trong khi mong đợi ngày của Thiên Chúa và làm cho ngày đó mau đến, ngày mà các tầng trời sẽ bị thiêu hủy và ngũ hành sẽ chảy tan ra trong lửa hồng.13 Nhưng, theo lời Thiên Chúa hứa, chúng ta mong đợi trời mới đất mới, nơi công lý ngự trị.
14 Vì thế, anh em thân mến, trong khi mong đợi ngày đó, anh em phải cố gắng sao cho Người thấy anh em tinh tuyền, không chi đáng trách và sống bình an.15 Và anh em hãy biết rằng Chúa chúng ta tỏ lòng kiên nhẫn chính là để anh em được cứu độ, như ông Phao-lô, người anh em thân mến của chúng ta, đã viết cho anh em, theo ơn khôn ngoan Thiên Chúa đã ban cho ông.16 Ông cũng nói như vậy trong tất cả các thư của ông, khi bàn đến các vấn đề này. Trong các thư ấy, có những chỗ khó hiểu; những chỗ ấy cũng như những chỗ khác trong Kinh Thánh, bị những kẻ vô học và nông nổi xuyên tạc, khiến chúng phải chuốc lấy họa diệt vong.
17 Vậy, anh em thân mến, biết trước như thế, anh em hãy coi chừng kẻo bị những kẻ phạm pháp và lầm lạc lôi cuốn, mà không còn đứng vững nữa chăng.18 Nhưng anh em hãy lớn lên trong ân sủng và trong sự hiểu biết Đức Giê-su Ki-tô là Chúa và là Đấng cứu độ chúng ta. Xin kính dâng Người vinh quang, bây giờ và cho đến muôn đời. A-men.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Thánh Phêrô: Từ Người Thuyền Chài Đến Tảng Đá Của Giáo Hội
Trong lịch sử cứu độ, Thánh Phêrô (tên thật là Simon) hiện thân như một minh chứng sống động nhất cho tình yêu, sự biến đổi và lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa. Từ một vị ngư phủ cục mịch vùng Galilê, ngài đã được Đức Giêsu Kitô chọn gọi để trở thành "Tảng đá" vững chắc, người đứng đầu Giáo hội hoàn vũ. Cuộc đời Ngài là một thiên anh hùng ca đầy thăng trầm nhưng lấp lánh ánh sáng đức tin.
1. Tiếng Gọi Bên Bờ Hồ Gennesaret
Trước khi gặp Đức Giêsu, Simon chỉ là một người lao động bình thường, can trường đối diện với sóng gió để mưu sinh. Tiếng gọi "Hãy theo Thầy, Thầy sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người" đã thay đổi hoàn toàn định mệnh của ông. Bản tính của Phêrô được Phúc Âm phác họa rất bộc trực, nhiệt thành nhưng cũng đầy hấp tấp. Ông sẵn sàng bước đi trên mặt nước để đến với Chúa, nhưng cũng lập tức hoảng sợ khi thấy gió thổi mạnh. Chính sự bất toàn rất "con người" ấy khiến hình ảnh Phêrô trở nên gần gũi với mỗi Kitô hữu.
2. Tuyên Xưng Đức Tin Và Khủng Hoảng Đường Đời
Bước ngoặt lớn nhất trong sứ vụ của Phêrô là lời tuyên xưng tại Caesarea Philippi: "Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống". Ngay lập tức, ông được Chúa trao phó chìa khóa Nước Trời. Thế nhưng, đỉnh cao ấy lại đi kèm với vực thẳm. Khi Chúa Giêsu bước vào cuộc Thương Khó, Phêrô vì sợ hãi đã chối Thầy ba lần trước ánh lửa đêm đông. Tiếng gà gáy canh khuya và ánh mắt nhân từ, thấu suốt của Đức Giêsu đã làm tan chảy trái tim ông. Giọt nước mắt sám hối của Phêrô không phải là sự tuyệt vọng, mà là sự khởi đầu của một tình yêu mới – một tình yêu được tôi luyện qua sự tan vỡ và lòng bao dung.
3. Vị Mục Tử Nhân Lành Và Ngọn Đuốc Tử Đạo
Sau khi Phục Sinh, bên bờ hồ Galilê quen thuộc, Chúa Giêsu đã ba lần hỏi Phêrô: "Anh có yêu mến Thầy không?" để hàn gắn ba lần lầm lỡ năm xưa. Với câu trả lời khiêm hạ: "Thầy biết con yêu mến Thầy", Phêrô chính thức nhận sứ mạng "Hãy chăn dắt chiên của Thầy". Từ ngày lễ Ngũ Tuần, được Thần Khí thúc đẩy, vị tông đồ trưởng đã mạnh dạn bước ra khỏi phòng tiệc ly, làm chứng cho Chúa Kitô trước Thượng hội đồng và phân phát Bí tích cho hàng ngàn người.
Hành trình của Phêrô khép lại tại Roma dưới thời hoàng đế Nero. Vì tự thấy mình không xứng đáng được chết như Thầy chí thánh, ngài đã xin được đóng đinh ngược đầu xuống đất. Máu của Ngài đổ ra đã trở thành hạt giống trổ sinh đức tin cho Giáo hội Roma và toàn thế giới.
Lời Kết
Thánh Phêrô không phải là một vị thánh hoàn hảo ngay từ đầu, nhưng Ngài là một người vĩ đại vì đã biết yêu mến và can đảm đứng dậy sau vấp ngã. Chiêm ngắm cuộc đời Ngài, chúng ta nhận ra rằng Thiên Chúa không chọn những người đủ khả năng, Ngài ban khả năng cho những ai được Ngài chọn. Xin Thánh Phêrô cầu bầu cho chúng ta luôn giữ vững ngọn lửa đức tin giữa muôn vàn thử thách của thời đại hôm nay.